career advice from a total stranger

It was a hot day of last May, when I was still living in Saigon. While I was waiting for the bus, a middle-aged woman came to sit next to me. We started talking. She was on a short visit to Vietnam, her home-country, after moving to Australia with her kids years ago. As I was curious, she gave me a few sneak peeks of how a daily life abroad of a Vietnamese looked like. She also offered free career advice though I didn’t ask. When I told her I was pursuing human resources and wondering if I should continue, she urged me to switch to medicine/healthcare. I didn’t took the advice; however, it inspired me to have new ideas, which later prospered into action. Here is the best part of her advice. Some points are fair enough.

“25 years old? You’re not too old to start again. Years ago this age would be the end but now no, as long as your mind is still sharp, which means from now to 45 years old, you still have time to do tons of things. You may start studying a new field, for example medicine. Something which may be very difficult but certainly would make you someone people need very much no matter what. Unlike bank cashier jobs which are now easily replaced by machines (note: that’s what happened to her son in Australia). So learn something that people will desperately/absolutely need you for. In the end, the purpose of learning is to give help, what else could it be? Learn and be the best in your field.”

First, if you are still twenty-something, you are capable of starting again. Make a switch, learn something new, whatever. When I first heard the idea, it sounded crazy to me. Starting again? Like telling me to trash all of my previous efforts to a (non-recycle) bin. Didn’t she know I got introduced to HR since I was in the 2nd year of university? When I first joined the HR team of AIESEC, I found HR interesting and nurturing (quite aligned with my value of people development) so I studied HR by myself and got some related work experience after graduate too. Most friends now still know me as an HR person; they talk to me about HR, ask me for advice regarding HR issues like recruitment/training etc. I couldn’t imagine myself doing something else. But we as human being so many times can surprise ourselves. So can I. Here I am: I’ve switched back to my major recently. I started learning economics and finance again. I beated myself so hard to come up with this decision. Been climbing on a ladder for a few years and now starting from square one again, isn’t that scary? Yes, it is. Why making that choice? For many reasons. I’d share about this someday. For now my choice has rewarded me with a pleasantly surprising present: I’ve come to realize the true, complex beauty of economics and finance, which the university couldn’t help me notice before. So this is my choice. Once-in-all-in. I’m not looking back. Keep on moving, that’s my motto.

Second, be on guard as technology advancements may get you and kick you out of the job market. It’s called the power of Artificial Intelligence (AI). You couldn’t really observe this movement in Vietnam right now, but soon it will take place massively as a wave, probably in 10-20 years. Big cities like Hanoi and HCMC will experience it first. You better be prepared.
P/S: I’m following the topic of AI so if you’d like to talk about it, let’s grab some coffee.

Finally, one should strive to be the best in his field. Seth Godin has a very good quote as below. Well this is food for thought. I leave it to you.:)

Be exceptional

Unfinished journal

When I was a kid, I used to be keen to explore the attic of my house. The attic was filled with some kind of faint ancient, damp musty smell, which made it like an ancient treasure trove. I was excited every time I got in the attic and just let my imagination run wild. Secrets were waiting to be found. An old map of treasure hunt, maybe? Well, though I didn’t find such a map, I found pretty lots of other interesting stuff. Among piles of boxes, old papers, bowls, dishes, sedge mats, punky wood items, and tons of other miscellaneous material, sometimes I found rare, out-of-print One or Ten Vietnam Dong notes from late 80s early 90s. But my eyes only sparkled when I saw a number of old literature books and newspapers, such as Soviet literature books, or an Vietnamese book or newspapers in brownish paper, or even my mother’s diary in college. Those times were aha! moments to me like a gold digger finally unearthed his gold. I was happy to discover those stuff because I finally got something to read. Back then I used to be such a hungry bookworm that I would pick anything that has words on it just to stimulate my mind, even if it’s only a boring manual of some medicine.

One day I found a notebook, having no idea what it was about or to whom it belonged. It was thin and had thick covers with yellowish paper inside. I opened the cover: it was a journal. The handwriting was clear and neat. I read on. I can’t remember exactly the content, but it was about a young man going on an adventure with a team and seeing life with a pure, enthusiastic heart. The story triggered my curiosity. I kept turning pages but was surprised that only several first pages were filled. The rest were blank. I was upset: Why didn’t the author continue writing? I wanted to know what happened next, what he did, how he felt and so on. I came to Dad to ask.
– Whose journal is this, Dad?
– This notebook? It’s the journal of my younger brother, I mean, your uncle. He sacrified his life fighting in the 1979 border war with China. His diary was sent back to the family afterwards.
– What was that war? I never heard of it.

To know that the journal of a young man wasn’t continued – not because he lost interest but because he lost his life – really dismayed me. He was less than 20 years old when he died. I could feel the spirit and innocence of youth filled in every single word that my uncle wrote. He was too young. He could have had the whole future ahead, but he lay down there forever somewhere in the border between Vietnam and China.
From then on I always remember that my uncle and lots of other soldiers traded their life for peace of the country and protection of the national land – in a war that lots of Vietnamese are still not aware of. A war which was almost never mentioned with details on TV and radio as well as in my history classes at school.

A Vietnamese artillery position firing on Chinese troops on February 23, 1979. Source:

By chance, I’ve read people’s opinions about the wars in Vietnam in general on Quora. There are lots of answers and comments about those wars, the context, the motives, the strategies and tactics, the statistics about how many people of each side died, which sides were really the winner, etc. But to me all of that are just shit. People die in wars. Whichever sides participating in wars are losers. Wars are meaningless. So is the 1979 border war.

For all of this and what I’ve studied about the subject of history, I’m personally holding grudge against China. Many other Vietnamese share the same feeling.

But should we keep going on like this? I think we should rather forgive and move on. Because hate cannot drive out hate, only love can do that. (Martin Luther King, Jr.)

I am learning to let go.

martin luther king jr
* This day 37 years ago, the 1979 border war between Vietnam and China began. (17/2/1979 – 17/2/2016). More information can be found via Google with the key word terms ‘Sino-Vietnamese war’ and ‘1979 border war’.

Photo credit:, searchq7, and

Opera #2

Mấy hôm rồi nghe Vitas hát Opera #2 thấy tiếng Nga sao mà ngọt thế.

Hôm nay buộc phải thốt lên, sao bài hát Opera #2 lại đẹp đến vậy! Mới đầu sẽ thấy là lạ, nhưng càng nghe càng bị cuốn hút. Bài hát thật ma lực vô cùng. Tôi không hiểu tiếng Nga nhưng cảm nhận từng âm thanh phối khí của các nhạc cụ, từng câu từng chữ Vitas nhả ra, từng nốt Vitas ngân, nhấn, từng tiếng ca phiêu cao vút lên tới quãng C#6 của anh, tất cả sao chất chứa nỗi niềm u uất đến nặng lòng. Một nỗi buồn đẹp đến nên thơ chảy vào lòng người nghe. Như dòng sông Danube xanh vẫn thường hiện diện trong văn học Nga một cách duyên dáng…

Lời dịch bài hát:

My house has been built but I am alone here
The door slammed behind my back
The autumn wind is knocking on the window
Crying over me all over again…
There was thunderstorm at night and fog in the morning…
The sun has turned completely cold
Old pains are following one another
Let them all get together!

My house has been built but I am alone here
The door slammed behind my back
The autumn wind is knocking on the window
Crying over me all over again…
This is Fate and I can’t
Ask anything of Fate!
I just know how the winds
Will be wailing after I’m gone

Gửi tôi tuổi 20

Gửi Ngọc của 2010,

Chào cô gái 20. Tớ là cậu của 5 năm tới đây. Sao? Cậu đang thắc mắc tớ bây giờ ra sao à? Khiêm tốn mà nói thì tớ xinh hơn cậu bây giờ, lại khôn hơn nhiều nữa, nên cậu hãy vui vẻ yên tâm ở tương lai nhé. :))

Hôm nay không nhân một ngày gì tớ viết thư này muốn nhắn nhủ với cậu vài điều tốt cho cả hai chúng ta, và tớ ước gì cậu đã biết. Dưới đây là 12 bài học rút ra từ 12 sai lầm tớ đã mắc phải trong 5 năm qua.

Continue reading “Gửi tôi tuổi 20”

Đọc sách hay là chết?

Mỗi ngày phải đọc tối thiểu 500 trang sách. Đấy là cách để trở nên thông minh hơn, tỉ phú tài chính Warren Buffett đã nói như thế. Ông cũng chỉ ra rằng, cách đọc sách rất quan trọng: phải vừa đọc vừa ngẫm và vận dụng tư duy phản biện luôn luôn – lật đi lật lại vấn đề và xem xét ở nhiều góc cạnh. Nếu không việc đọc sẽ chỉ thuần tuý là lấy số lượng và bạn không thu được gì cả. Nhưng như thế vẫn chưa đủ: đọc xong phải biết nắm bắt lấy ý tưởng và làm những điều có lý (grab ideas and do sensible things).

Cuộc đời quá ngắn ngủi. Đọc sách hay là chết? Đấy là điều tôi ngộ ra sau khi đọc bài viết về cách đọc sách của Warren Buffett và cộng sự Charlie Munger.

Và một câu trong bài viết làm tôi phải nghĩ ngợi hơn nữa: “Chúng tôi không đọc ý kiến của người khác. Chúng tôi muốn biết được các sự thật, và rồi suy nghĩ.” (“We don’t read other people’s opinions. We want to get the facts, and then think.”)

Nguồn ảnh: © Royalty-Free/Corbis

[Talk Summary] 5 Mental Debugs by Tom Chi – Founder of Google X

[Preface] Today is September 2nd, Vietnam National Day. Every Vietnamese person has his own way to celebrate this holiday. For me I would like to celebrate it by publishing a note I took months ago. =D This is of an interesting talk by Tom Chi, founder of Google X, and you can either just watch the video (with the link below) right away or read my note before deciding if it’s worth watching. Hope you’ll find some inspiration or something useful from this.
Happy Vietnam National Day!
Tom Chi: 5 Mental Debugs For Success And Global Prosperity (Awesomeness Fest Talk)
Tom Chi – Inventor and Google Genius – Founder of Google X
* Debug 1. Knowing = Enemy of Learning
 ‘Knowledge’ is a noun, and accumulating knowledge is great. But ‘knowing’ is a verb that we choose to do with our knowledge. It’s the enemy of learning.
You need to be in a state of learning in order to solve new problems; create new possibilities; to do something that hasn’t been done a million times before.
* Debug 2. Verb > Noun
– To find the verbs, ask: How is it nuanced? When you see the Noun you stop thinking, but asking what’s the collection of Verbs that came together to make something possible makes you not stop thinking but continue to see more possibilities.
Eg: Fork – By asking How is it nuanced? you find out it is associated with the stories of Supernova & French table manner
– Everything is connected in this universe. Verbs are the reality of the entire universe while nouns are just the temporary container.
– We apply nouns to human beings (Republic, Muslims, etc.) and that’s where the greatest crimes can happen. And as soon as we say that noun we’re done thinking about them…. Challenge the nouns you come up with. Spend another 5 minutes to think about the verbs to describe a person so that you become more present.
* Debug 3. Crossing 3 gaps
First contact —(gap 1)—> Knowledge —(gap 2)—> Practice —(gap 3)—>  Mastery
– Eg: Bike: See a bike -> Read books about bikes -> Practice riding -> Bike marathon/Riding in difficult terrains/etc.
– The knowledge gap is not the most important thing. It’s about getting across the practice gap… At the end of the practice gap is the beginning of the Mastery Gap. Mastery is the place where human possibility is expanded.
* Debug 4. Stay in the medium
The more that you can stay in your medium, the more that you have the possibility of creating your masterpiece.
* Debug 5. Metabolism is more important than truth.
1st grade -> 2nd grade -> … -> PhD level
One at the higher grade/level can teach people at the lower grade/level so that they can grow.
*Final message: Instead of chasing success, the only question to ask is: How to love your medium enough to create your masterpiece?

Cảm nhận về lịch sử thời Hậu Lê

(Viết nhân dịp mới đọc xong một tập sách nhỏ về lịch sử triều đại Lê sơ)

Xem ra, thời Hậu Lê (gồm cả Lê sơ và Lê trung hưng) không vĩ đại bằng thời Lý Trần, mặc dù kinh tế, văn hóa, chính trị phát triển, đạt nhiều thành tựu, tiến bộ lớn (đặc biệt thời Hồng Đức thịnh thế), lãnh thổ cũng được mở rộng gấp mấy lần trước.

Vì sao lại nói không vĩ đại bằng? Bởi ngay từ đầu đã có một cái gì thật là hèn mọn thể hiện ngay từ việc Bình Định Vương Lê Lợi tức Lê Thái Tổ, vị vua đầu tiên của Hậu Lê, sau khi giành chiến thắng trước quân Minh và lập ra nhà Lê lại trở nên nghi kỵ mà giết mất khai quốc công thần (Trần Nguyên Hãn, Phạm Văn Xảo). Sau đấy vua Lê Thái Tông cũng giết đi hoặc hạ bậc nhiều công thần khác (Lê Sát, Lê Ngân, vv.) mà theo mình đánh giá là quyết định cảm tính dựa trên sự yêu ghét cá nhân của vua và những lời dèm pha là chính chứ chẳng dựa trên đúng công tội của các vị ấy. Sau này lại tới vụ Lệ Chi Viên, Nguyễn Trãi bị án oan đến nỗi phải tru di tam tộc. Các vua đều nhiều thê thiếp, đẻ lắm con, các bà ai cũng muốn con mình được kế vị, chưa kể quan lại cũng chia rẽ bè phái, tất dẫn đến tranh chấp đổ máu; nhiều vua ngồi ngai báu chưa được bao lâu thì đã bị giết. Còn chuyện càng về cuối đời Lê sơ các vua càng suy đồi thì âu cũng là theo quy luật tự nhiên, miễn bàn tới. Tới thời Lê trung hưng vua có nhưng chỉ là bù nhìn, thực quyền nằm trong tay nhà Mạc, rồi Trịnh, Nguyễn. Bởi thế mặc dù triều đại Hậu Lê kéo dài gần 400 năm (1427-1789) nghe rất oai nhưng chẳng qua chỉ là có tiếng còn miếng bé bé thôi.

Nhiều nhà sử học đánh giá đây là thời kỳ cực thịnh của Đại Việt nhưng mình cho rằng ngoại trừ thời Hồng Đức thịnh thế, còn lại các đời vua Hậu Lê nói chung đều không đạt xứng tầm triều đại Lý – Trần.

Về nguyên nhân, theo mình một phần rất lớn là đây: “Sau Nguyễn Trãi ý thức hệ Thiền Tam Giáo khai phóng thời Lý Trần cũng cáo chung. Nhà Lê độc tôn Nho giáo theo Tống Nho “tịch Thích Đạo” bài Phật Giáo và Lão Giáo, tạo nên ở Việt Nam trong triều đình bè phái tàn sát lẫn nhau gây nên tranh giành, nào Lê Mạc, Lê Trịnh, Trịnh Nguyễn suốt hai trăm năm cho đến ngày mất chủ quyền với thực dân.” (Nguyễn Đăng Thục – Lịch sử tư tưởng Việt Nam, Tập 1, Tư tưởng bình dân Việt Nam). Một phần khác chính do sự năm thê bảy thiếp của vua, có những người đàn bà ích kỷ và ham muốn quyền lực về tay con cái dòng họ của mình (hoàng hậu Nguyễn Thị Anh với vụ án Lệ Chi Viên, ái phi Kính Phi của vua Hiến Tông với con nuôi là Quỷ vương Lê Uy Mục).

TB: Có thể tìm hiểu thêm về sự thịnh vượng của thời Lý – Trần qua một bài viết khá nhiều thông tin hữu ích: Tại sao hai triều đại Lý Trần lại đạt được sự thịnh vượng? – Tác giả Hà Thủy Nguyên

(Nguồn ảnh minh họa: