let go

(just personal stuff, too emotional, don’t read)

gonna be back in Hanoi by the end of this month, and yes you’ve been homesick not for a place but for people. And there’s definitely a person you want to see again so much, but.

that’s it, you could never tell.

you’ve been missing a person. you can’t explain your feeling but you know something is there.

Continue reading “let go”

Sói già hai mươi tám

Sói già là một nhân vật đặc biệt. Tính tình lão không giống ai. Chuyên đi sốc người. Được cái lão giỏi. Số sướng nên lấy được vợ hiền, yêu thương chăm sóc lão hết mực. Sinh nhật lão năm nay, vợ lão tổ chức tiệc linh đình, loa đài, bàn phủ khăn màu hường đậm, y chang đám cưới.

Con em chơi hơn chục năm nhưng mãi nay mới có dịp đầu tiên ăn mừng sinh nhật lão anh già. Mặc dù chỉ vác mặt đến ăn no lại zdề nhưng em tin rằng sự có mặt của em đã thực sự là niềm vinh hạnh cho anh =)). Cảm ơn anh già vì đã dạy bảo em (khá tử tế) hơn chục năm qua, những lời vàng ngọc của anh ngoài một số lời em đã quên thì còn lại đều nhớ cả. Tuổi mới chúc anh già sự nghiệp tăng tiến và hạnh phúc bên chị Bông.

Con em Mèo ngố

Thông báo tạm đóng FB cá nhân (9/2017)

Hiện Ngọc tạm thời đóng trang Facebook cá nhân để tập trung cho các ưu tiên quan trọng.

Ngọc vẫn mở FB Messenger để tiện liên lạc nên mọi người yên tâm. Tuy vậy, mình đang khá bận nên sẽ trả lời tin nhắn chậm. Các trao đổi về bài vở ở trường, cộng tác dịch thuật và công tác chuẩn bị Career Orientation Forum 2017 (AIESEC Alumni HN) sẽ ưu tiên trả lời nhanh hơn.

Ngoài FB Messenger, mọi người có thể gửi email cho mình hoặc liên lạc qua điện thoại/Viber/Zalo.

Mình cảm ơn.

Thân,
Ngọc

Auditory Hallucinations

Auditory Hallucinations (Kill Me Heal Me OST, Jang Jae In ft. NaShow), here I post again on the occasion of Chester Bennington’s suicide, is a special and powerful song with its disturbing and eventually obsessing lyrics and tunes and raps.

The song, at its core, presents a world of darkness that a normal-functioning person wouldn’t want to experience. However, one would fall into such a world if he goes through enough pain and desperation. People couldn’t never imagine how it is if they haven’t been put through such situation. That world is so scary and dark and as deep as the ocean.

Continue reading “Auditory Hallucinations”

career advice from a total stranger

It was a hot day of last May, when I was still living in Saigon. While I was waiting for the bus, a middle-aged woman came to sit next to me. We started talking. She was on a short visit to Vietnam, her home-country, after moving to Australia with her kids years ago. As I was curious, she gave me a few sneak peeks of how a daily life abroad of a Vietnamese looked like. She also offered free career advice though I didn’t ask. When I told her I was pursuing human resources and wondering if I should continue, she urged me to switch to medicine/healthcare. I didn’t took the advice; however, it inspired me to have new ideas, which later prospered into action. Here is the best part of her advice. Some points are fair enough. Continue reading “career advice from a total stranger”

Unfinished journal

When I was a kid, I used to be keen to explore the attic of my house. The attic was filled with some kind of faint ancient, damp musty smell, which made it like an ancient treasure trove. Among piles of boxes, old papers, bowls, dishes, sedge mats, punky wood items, and tons of other miscellaneous material, sometimes I found rare, out-of-print One or Ten Vietnam Dong notes from late 80s early 90s. Some other times I picked up several Soviet literature books and old newspapers in brownish paper.

One day I saw a notebook, having no idea what it was about or to whom it belonged. It was thin and had thick covers with yellowish paper inside. I opened the cover: it was a journal. The handwriting was clear and neat. I read on.

Continue reading “Unfinished journal”

Gửi tôi tuổi 20

Gửi Ngọc của 2010,

Chào cô gái 20. Tớ là cậu của 5 năm tới đây. Sao? Cậu đang thắc mắc tớ bây giờ ra sao à? Khiêm tốn mà nói thì tớ xinh hơn cậu bây giờ, lại khôn hơn nhiều nữa, nên cậu hãy vui vẻ yên tâm ở tương lai nhé. :))

Hôm nay không nhân một ngày gì tớ viết thư này muốn nhắn nhủ với cậu vài điều tốt cho cả hai chúng ta, và ước gì cậu đã biết. Đó là 12 bài học tớ rút ra từ những sai lầm mắc phải trong 5 năm qua.

Continue reading “Gửi tôi tuổi 20”

Đọc sách hay là chết?

Mỗi ngày phải đọc tối thiểu 500 trang sách. Đấy là cách để trở nên thông minh hơn, tỉ phú tài chính Warren Buffett đã nói như thế. Ông cũng chỉ ra rằng, cách đọc sách rất quan trọng: phải vừa đọc vừa ngẫm và vận dụng tư duy phản biện luôn luôn – lật đi lật lại vấn đề và xem xét ở nhiều góc cạnh. Nếu không việc đọc sẽ chỉ thuần tuý là lấy số lượng và bạn không thu được gì cả. Nhưng như thế vẫn chưa đủ: đọc xong phải biết nắm bắt lấy ý tưởng và làm những điều có lý (grab ideas and do sensible things).

Cuộc đời quá ngắn ngủi. Đọc sách hay là chết? Đấy là điều tôi ngộ ra sau khi đọc bài viết về cách đọc sách của Warren Buffett và cộng sự Charlie Munger.

Và một câu trong bài viết làm tôi phải nghĩ ngợi hơn nữa: “Chúng tôi không đọc ý kiến của người khác. Chúng tôi muốn biết được các sự thật, và rồi suy nghĩ.” (“We don’t read other people’s opinions. We want to get the facts, and then think.”)

Nguồn ảnh: © Royalty-Free/Corbis