Same Old Love

Trong năm qua tôi học được rằng nếu mình cứ nhìn về quá khứ thì tức là hiện tại của mình đang có vấn đề. Vào thời điểm này, tôi không còn muốn nhìn về quá khứ nữa.

Nhưng tôi cũng học được rằng cách mình đối diện với quá khứ như thế nào cũng rất quan trọng. Đầu năm mới tự ngộ ra điều này có hơi trễ, nhưng không sao. I’m a slow learner, but I learn.

Chạm mặt người của năm cũ ngay ngày đầu năm mới, hoá ra không phải là điều gì quá tệ. Mọi thứ đều có lý do, nhỉ.

Chúc mừng năm mới!

#readytomoveforward #lunarnewyear #2018

 

Advertisements

I Want You To Know

ờ. chắc là mình thành người ngoài hành tinh rồi, vì mình chả nắm bắt được hầu hết thế sự bên ngoài đang như thế nào luôn. thời gian biểu của mình gần đây xáo trộn lung tung cả, lịch làm việc – đi học – sinh hoạt ko giống bất cứ ai, hầu như ngày nào cũng chạy đi chạy về giữa Q7 – Thủ Đức – Bình Thạnh, gần như ko hôm nào rời văn phòng trước 8 giờ tối, sau ngày dài chỉ muốn ăn xong lên giường ngủ khò hoặc ngồi với bạn bè thân thiết. nhiều người ko hiểu nổi cuộc sống của mình ntn, khác người đến độ đồng nghiệp mô tả mình “thoắt ẩn thoắt hiện” hahaha… nên phải tập làm quen khi mọi người ko hiểu được năng lượng của mình, trên đời ko có ai mà được tất cả mọi người hiểu hết cả, đến mình đôi khi còn éo hiểu nổi mình nữa là lolz.

nên mình chả thèm lo những gì người khác nghĩ nữa, nhưng lại ngại mình có thể khiến mọi người cảm thấy như thế nào khi ở gần mình – vì mỗi khi mình quá mệt mỏi, cảm xúc lên xuống thất thường thì sẽ dễ gây cảm giác tiêu cực khó chịu cho người xung quanh, mình chưa quản lý được điều đó.

thế rồi ngày đẹp trời mình gặp một người bạn, bạn ấy rất dễ thương và có nụ cười toả nắng, đến độ cứ nhìn bạn ấy là mình cảm thấy vui và phải cười theo. đi 1 đoạn đường rõ là dài, trong đầu có tỉ nỗi lo thế mà gặp bạn ấy thấy hết cả mệt. thật ko nói điêu. 😥 rồi mình nhận ra mình cũng muốn trở thành người như vậy. là chính mình 1 cách vui vẻ, tự nhiên, và cười nữa 😀

nên lấy cảm hứng từ bạn ấy mình muốn viết ra những dòng suy nghĩ này và đăng bài hát này lên “I want you to know” – Zedd ft Selena Gomez. thành thật với chính mình, là Nhân Mã, yêu cuộc đời này, yêu tự do, sống hết mình, làm việc hết mình và chơi cũng hết mình. còn ai ko hiểu mình thì mặc kệ thôi… fire burns!

(English)

oh? maybe i’ve become an alien alr, for i feel unable to catch with most things going on in the world outside lately, my schedule recently has been going too crazy, nearly every weekday running back and forth between three districts D7-Thu Duc-Binh Thanh, most of my days never end before 8pm, after a long day just want to have some good food and good rest and be with my close circle only. many ppl cannot relate to me alr, maybe to them my life is too much to comprehend, colleagues also describe me as “appear and disappear from nowhere” lol… so gotta be ok if ppl cannot get ur energy, nobody can get understood by everybody.

so i no worry about what others think, but i just worry about how they may feel – i dont want to send negativity outwards to ppl around me when sometimes i’m too burned out, mood swinging, not feel like at the best version of myself.

then the other day i met a friend, so cute with a smile shining bright that every time just looking at him i feel happy gotta smile too (no exaggeration). then i realize i want to be that type of person too. just be happily urself, be happily comfortable under ur own skin, be natural, wear a smile brightly u can even make ppl feel better with just ur smile.

so taking inspiration from my friend i feel like to write my thoughts out and post this song. i wanna be honest with myself, i’m a sagittarius, i love life, i love freedom and can go wild, i work hard play hard too and never settle for less. happily myself an unique individual in 8 billion ppl around the world. fire burns 😀

Jan 28, 2018 @ Signature The Coffee House

Sói già hai mươi tám

Sói già là một nhân vật đặc biệt. Tính tình lão không giống ai. Chuyên đi sốc người. Được cái lão giỏi. Số sướng nên lấy được vợ hiền, yêu thương chăm sóc lão hết mực. Sinh nhật lão năm nay, vợ lão tổ chức tiệc linh đình, loa đài, bàn phủ khăn màu hường đậm, y chang đám cưới.

Con em chơi hơn chục năm nhưng mãi nay mới có dịp đầu tiên ăn mừng sinh nhật lão anh già. Mặc dù chỉ vác mặt đến ăn no lại zdề nhưng em tin rằng sự có mặt của em đã thực sự là niềm vinh hạnh cho anh =)). Cảm ơn anh già vì đã dạy bảo em (khá tử tế) hơn chục năm qua, những lời vàng ngọc của anh ngoài một số lời em đã quên thì còn lại đều nhớ cả. Tuổi mới chúc anh già sự nghiệp tăng tiến và hạnh phúc bên chị Bông.

Con em Mèo ngố

Thông báo tạm đóng FB cá nhân (9/2017)

Hiện Ngọc tạm thời đóng trang Facebook cá nhân để tập trung cho các ưu tiên quan trọng.

Ngọc vẫn mở FB Messenger để tiện liên lạc nên mọi người yên tâm. Tuy vậy, mình đang khá bận nên sẽ trả lời tin nhắn chậm. Các trao đổi về bài vở ở trường, cộng tác dịch thuật và công tác chuẩn bị Career Orientation Forum 2017 (AIESEC Alumni HN) sẽ ưu tiên trả lời nhanh hơn.

Ngoài FB Messenger, mọi người có thể gửi email cho mình hoặc liên lạc qua điện thoại/Viber/Zalo.

Mình cảm ơn.

Thân,
Ngọc

Auditory Hallucinations

Auditory Hallucinations (Kill Me Heal Me OST, Jang Jae In ft. NaShow), here I post again on the occasion of Chester Bennington’s suicide, is a special and powerful song with its disturbing and eventually obsessing lyrics and tunes and raps.

The song, at its core, presents a world of darkness that a normal-functioning person wouldn’t want to experience. However, one would fall into such a world if he goes through enough pain and desperation. People couldn’t never imagine how it is if they haven’t been put through such situation. That world is so scary and dark and as deep as the ocean.

Continue reading “Auditory Hallucinations”

career advice from a total stranger

It was a hot day of last May, when I was still living in Saigon. While I was waiting for the bus, a middle-aged woman came to sit next to me. We started talking. She was on a short visit to Vietnam, her home-country, after moving to Australia with her kids years ago. As I was curious, she gave me a few sneak peeks of how a daily life abroad of a Vietnamese looked like. She also offered free career advice though I didn’t ask. When I told her I was pursuing human resources and wondering if I should continue, she urged me to switch to medicine/healthcare. I didn’t took the advice; however, it inspired me to have new ideas, which later prospered into action. Here is the best part of her advice. Some points are fair enough. Continue reading “career advice from a total stranger”

Unfinished journal

When I was a kid, I used to be keen to explore the attic of my house. The attic was filled with some kind of faint ancient, damp musty smell, which made it like an ancient treasure trove. Among piles of boxes, old papers, bowls, dishes, sedge mats, punky wood items, and tons of other miscellaneous material, sometimes I found rare, out-of-print One or Ten Vietnam Dong notes from late 80s early 90s. Some other times I picked up several Soviet literature books and old newspapers in brownish paper.

One day I saw a notebook, having no idea what it was about or to whom it belonged. It was thin and had thick covers with yellowish paper inside. I opened the cover: it was a journal. The handwriting was clear and neat. I read on.

Continue reading “Unfinished journal”